Đừng đầu hàng!

Có lẽ đã từng trong đời chúng ta thấy cuộc sống có quá nhiều khó khăn, quá nhiều chông gai thử thách và đôi khi thật bất công bằng, người thì được quá nhiều, người thì không có gì…Cũng có nhiều ước mơ được viết ra, được nói lên vô cùng tươi đẹp và ý nghĩa nhưng rồi nó vẫn chỉ là giấc mơ để thi thoảng bên chén trà người ta nói với nhau! Ước mơ, khát vọng suy cho cùng ít nhiều ai chẳng có nhưng không có nhiều người hiện thực được ước mơ, được khát vọng của mình bởi những khó khăn, những thử thách mà người ta gặp phải trên đường đi đến nó. Có những khó khăn, có những thử thách chúng ta vượt qua, nhưng có những khó khăn chúng ta tưởng chừng như không thể vượt qua và chúng ta đã từ bỏ…
Đừng đầu hàng! Hãy đọc tiếp phần sau để thấy rằng trên đời không gì là không thể đạt được. Mọi giấc mơ, mọi khát vọng đều thành hiện thực nếu bạn nỗ lực cố gắng hết mình.
Ngày 22/5 tới người có cái biệt danh “sọ dừa” Nick Vujicic sẽ sang Việt Nam để giao lưu và truyền cảm hứng cho hàng ngàn người khuyết tật cũng như khỏe mạnh tại đây. Anh là một chàng trai người Úc, sinh năm 1982 hiện đang sống ở Mỹ. Nick là một người đặc biệt, vì anh không có chân, không có tay khi sinh ra vì thế mà anh có biệt danh “sọ dừa” Nhưng vượt lên tất cả, anh đã sống một cuộc sống tuyệt vời. Anh làm được những việc mà những người lành lặn chúng ta vẫn làm và làm những việc lớn hơn mà người đầy đủ chân tay không phải ai cũng làm được, đó là đi khắp thế giới truyền cảm hứng và nghị lực sống cho rất nhiều thanh niên. Anh là hiện thân cho sự lỗ lực hết mình vượt qua mọi rào cản, vượt qua mọi khó khăn để đến với thành công. Hiện anh là chủ tịch tổ chức quốc tế Life without limbs và là giám đốc công ty thái độ sống Attitude is Altitude. Một người khuyết tật còn làm được vậy, tại sao chúng ta lại dễ dàng từ bỏ?
Bạn cũng hẳn đã một lần đọc một trong những quyển sách thuộc bộ sách “Súp gà dành cho tâm hồn” của Jack Canfield. Ông là một người thành công, một diễn giả, một tỷ phú Mỹ. Bộ sách “Súp gà dành cho tâm hồn” nổi tiếng trên khắp thể giới. Nó được thời báo New York Time gọi là “hiện tượng xuất bản của năm” và được ghi vào kỷ lục Guinness là tác giả được yêu thích nhất với cùng 7 tựa sách trong bộ “Chicken Soup for the Soul”. Hiện bộ sách đã được dịch ra hơn 40 thứ tiếng với hàng trăm triệu quyển được bán trên toàn thế giới. Nhưng bạn có biết, trước khi ông và bộ sách thành công vang dội như thế nó đã từng bị 144 nhà xuất bản từ chối phát hành, một con số khó tin nhưng hoàn toàn là sự thật bởi nó được nói ra bởi chính Jack! Vâng, bạn có làm được vậy không? Bạn đã thử một công việc nào tới ngần ấy lần mà vẫn chưa thành công? Tôi tin là chưa ai trong chúng ta đủ kiên nhẫn làm việc gì đó tới ngần ấy lần. Nhưng Jack thì có và ông đã thành công ở lần thứ 145! Vậy nếu bạn vẫn than vãn rằng, tôi đã thử nhiều lần nhưng không được, xin bạn tiếp tục thử…bạn sẽ thành công.
Bạn cũng đang mong ước mình có một chiếc Iphone 5 hay một chiếc Ipad, những thiết bị công nghệ hot nhất hiện nay. Bạn có biết để có những chiếc Iphone, Ipad như ngày nay, cha đẻ của chúng Steve Jobs người đồng sáng lập ra Apple đã bị tống cổ ra khỏi công ty ấy, công ty của mình vào năm 1984. Bạn đã từng bị đuổi khỏi nơi do mình thành lập ra chưa? Có điều gì tồi tệ hơn thế không? Jobs đã từng, nhưng ông không nản, ông đã mở ra NeXT và rồi ông lại trở về Apple.

Cuộc sống vốn không chỉ có màu hồng, khó khăn luôn luôn là một phần tất yêu của cuộc sống, khó khăn đó ai cũng gặp phải chứ đâu phải dành riêng cho ta! Nhưng có hàng ngàn hàng triệu người trên thế giới này vẫn thành công vì họ luôn luôn nỗ lực, họ không bao giờ đầu hàng. Những người thành công ấy có đủ thành phần từ người bình thường tới những người gặp khuyết tật nặng nề như Nick! Đừng ngồi đó than vãn với những khó khăn mà mình đang gặp phải, bởi bạn có than cỡ nào khó khăn cũng không được giải quyết và khát vọng vẫn chỉ là khát vọng. Hãy đứng lên hành động và đừng bao giờ đầu hàng!

Sưu tầm

10 cách giúp bạn thoát khỏi nỗi buồn

Bạn đang buồn chán đến mức không thiết tha với nhịp sống sôi động? Bạn đang vùi mình gặm nhấm nỗi buồn? Những cách sau sẽ giúp bạn sớm thoát khỏi tâm trạng đáng chán đó.
1. Gọi cho một người bạn
Cầm lấy điện thoại và gọi cho một ai đó. Một người mà bạn tin cậy để có thể chia sẻ mọi nỗi vui buồn. Hãy khóc – nếu bạn không cầm được nước mắt. Chỉ cần có thể chia sẻ nỗi lòng mình với một ai đó là bạn đã thấy mình vơi được một nửa nỗi buồn.
2. Đi dạo
Hít thở không khí trong lành ở công viên là một cách lấy lại tinh thần hiệu quả. Hãy đi dạo, không nỗ lực như khi bạn tập thể dục mà chỉ đơn giản là ra khỏi giường và chuyển động, bạn sẽ thấy lòng mình thư thái.
3. Hãy tha thứ cho bản thân
Hãy viết những chuyện gì bạn cảm thấy mình đã làm thật xuẩn ngốc, điên rồ trong quá khứ, viết tất cả những sai lầm của mình và cho chúng trôi đi. Tha thứ cho bản thân để bạn có thể thanh thản tập trung cho cuộc sống tươi đẹp trước mắt và không quẩn quanh với những dằn vặt trong quá khứ.
4. Tắm
Một khoảnh khắc riêng tư, yên tĩnh trong phòng tắm sẽ giúp bạn thư thái và yêu đời hơn.
5. Dọn dẹp
Căn nhà bề bộn sẽ càng làm cho bạn cảm thấy cuộc sống mệt mỏi hơn. Hãy bắt tay vào dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, gọn gàng, hoặc đơn giản chỉ là sắp xếp lại phòng. Bạn sẽ thấy “nhẹ” mắt hơn và tâm hồn cũng trở nên dịu dàng hơn.
6. Hãy đặt và cố gắng hoàn tất những mục tiêu nhỏ
Cuộc sống tất bật sẽ khiến bạn cảm thấy stress vì công việc luôn bận rộn mỗi ngày. Hãy đặt ra cho mình những mục tiêu đơn giản như sẽ dọn dẹp nhà tuần hai lần, hay cố gắng tham gia khóa khiêu vũ một lần mỗi tuần. Bạn sẽ thấy vui vẻ yêu đời khi mình hoàn thành những mục tiêu kia.
7. Cười lớn
Hãy đọc truyện cười, xem phim hài, và cười lên thật sảng khoái. Nụ cười là liều doping mạnh giúp bạn lấy lại sự lạc quan trong cuộc sống.
8. Nghe nhạc
Nghe những bản nhạc yêu thích và nhảy theo điệu nhạc, hát to lên nếu bạn muốn. Âm nhạc hàn gắn và thấu cảm những nỗi buồn trong bạn, khiến nỗi buồn trong lòng bạn tan biến dần.
9. Đọc sách
Chìm đắm vào một cuốn sách hay như Đèn không hắt bóng hay Ruồi Trâu, khóc cười cùng nhân vật sẽ giúp bạn thoát ra tâm trạng u ám đang đeo bám.
10. Hãy nhớ rằng ngày mai là một ngày mới

Những gì đem đến cho bạn những nỗi muộn phiền ngày hôm nay sẽ là một động lực mang đến những điều tốt đẹp cho bạn vào ngày mai. Khi mặt trời thức giấc bạn sẽ thấy một con đường mới để bước đi và vươn tới những điều tốt đẹp.

Sưu tầm

Không bao giờ quá muộn để thực hiện ước mơ

Không bao giờ quá muộn để thực hiện ước mơ
Bạn phải có một mơ ước cho mình. Khi không còn ước mơ nữa, khi ấy là bạn đã chết.
Ngày đầu tiên ở trường, sau khi giáo sư giới thiệu về bản thân, ông đã đố chúng tôi xem trong lớp có gì khác lạ. Tôi đứng lên và nhìn xung quanh thì bỗng có một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai. Tôi quay lại và thấy một cụ già nhỏ bé, nhăn nheo đang mỉm cười – một nụ cười bừng sáng.
Bà nói: “Chào cậu, tôi tên là Rose. Tôi tám mươi bảy tuổi. Tôi bắt tay cậu một cái được không?”. Tôi cười to và vui vẻ đáp lại: “Dĩ nhiên rồi!”, và thế là bà cụ bắt tay tôi một cái thật chặt.
- Sao bà lại đi học vào cái tuổi còn quá ‘ngây thơ’ này? – tôi đùa.
Bà cũng đùa lại:
- Tôi tới đây tìm một người chồng giàu có, làm đám cưới, có thêm vài đứa nhóc, rồi nghỉ hưu và đi du lịch.
“Ối, bà hài hước thật!”, tôi thực sự tò mò muốn biết cái gì đã thúc đẩy bà cụ thử sức vào cái tuổi này.
- Tôi luôn mơ ước được đi học đại học, và bây giờ thì tôi được đi học đây! – bà cụ nói.
Sau buổi học, chúng tôi đi về hội quán sinh viên để làm một ly socola nóng. Tôi và bà đã trở thành bạn ngay sau đó, và chỉ sau ba tháng chúng tôi đã cùng nhau tan lớp, tiếp đó là những câu chuyện không bao giờ dứt. Tôi luôn thích thú lắng nghe “cỗ máy thời gian” này, nghe bà chia sẻ những kinh nghiệm và những triết lý thâm thúy về cuộc đời.
Trong năm đó bà Rose đã trở thành biểu tượng của trường tôi. Bà kết bạn ở bất cứ nơi nào bà đến chơi. Bà thích ăn mặc lịch sự trước mọi người. Cuối học kỳ, chúng tôi mời bà Rose đến nói chuyện trong một bữa tiệc của đội bóng, và tôi không bao giờ quên được những gì bà đã nói với chúng tôi. Bà trang trọng bước lên bục, mỉm cười và nói:
“Chúng ta không nên ngừng hoạt động. Có bốn bí quyết để có được tuổi trẻ, hạnh phúc và thành công. Đó là:
- Bạn phải cười và tìm thấy một chuyện vui, hài hước mỗi ngày.
- Bạn phải có một mơ ước riêng cho mình. Khi không còn ước mơ nữa, khi ấy là bạn đã chết. Có bao nhiêu người quanh chúng ta, tuy đi đi lại lại đó mà không biết mình đã chết.
- Có một sự khác biệt lớn giữa già đi và trưởng thành. Nếu bạn 19 tuổi và nằm trọn trên giường một năm, không có được bất cứ sự cống hiến nào cho cuộc đời, bạn sẽ già đi thành người 20. Ai rồi cũng phải trải qua điều này, thậm chí không cần tài năng và danh vọng gì bạn cũng sẽ già đi trong nay mai. Trong khi đó, nếu biết tìm ra những cơ hội để trải nghiệm và hoàn thiện, bạn sẽ không bị già đi mà sẽ còn trưởng thành hơn rất nhiều.
- Cuối cùng, đó là không hối tiếc. Bọn lớn tuổi chúng tôi thường không tiếc những gì mình đã làm, mà chúng tôi chỉ tiếc những gì mình chưa làm. Chỉ những người còn mang hối tiếc mới là người sợ chết”.
Bà kết thúc bằng cách hát cho chúng tôi nghe bài “Đóa hồng”. Bà “thách” bọn tôi học thuộc lời ca và sống như lời bài hát đó.

Vào một ngày cuối năm, trước lễ tốt nghiệp chừng một tuần, bà Rose ra đi thanh thản sau một giấc ngủ dài. Hơn hai nghìn sinh viên của trường đã đến dự lễ tang của bà – người bạn đồng môn đã dạy cho chúng tôi bài học: không bao giờ là quá trễ để thực hiện điều mình ao ước.

Sưu tầm

Đời này ta còn được gặp bố mẹ mấy lần?

Đêm qua, tắt TV xong lên giường nằm đọc sách nhưng chẳng vào. Bật điện thoại nghe FM, tình cờ nghe được một câu chuyện khiến ta giật mình tự hỏi: Đời này ta sẽ còn gặp bố mẹ mình bao nhiêu lần nữa?
Có người mỗi năm chỉ về thăm bố mẹ được một lần. Nếu bố mẹ còn sống được 20 năm nữa thì họ cũng chỉ được gặp 20 lần. Nhưng với nhiều người, bố mẹ có thể còn sống trên đời này khoảng 10 năm nữa thôi, vậy là chỉ còn 10 lần gặp mặt bố mẹ. Khoảng thời gian bố mẹ còn trên đời này của mỗi người có thể ngắn hơn nữa; chắc có người trong chúng ta không dám nghĩ tiếp!
Chủ đề mà chương trình phát thanh đưa ra trò chuyện cùng thính giả xoay quanh câu chuyện của một chàng trai từ miền quê tới thành phố xa xôi lập nghiệp. Sau khi học xong, anh ở lại thành phố và bắt đầu đi làm. Rồi thời gian trôi đi; 5 năm liền anh không về quê thăm bố mẹ được một lần.
Cha mẹ luôn là những người thân yêu nhất của bạn! Đừng quên điều đó
Mới đây, anh đón được bố mẹ mình đến sống cùng mình ở thành phố thì không lâu sau, người mẹ được phát hiện là bị ung thư giai đoạn cuối. Theo lời bác sĩ, thời gian cho mẹ anh chỉ còn khoảng 1 năm, và khoảng thời gian đó đang từ từ ngắn lại khi mỗi ngày trôi qua…
Giờ đây, ngoài lúc đi làm, anh dành tất cả thời gian còn lại để ở bên mẹ mình. Anh nhớ lại tất cả những gì mà bố mẹ đã dành cho anh từ thuở ấu thơ và nhận ra rằng mình thật có lỗi với bố mẹ. Lúc này, anh mới thấy được sự quý giá của những khoảnh khắc được ở bên bố mẹ mình.
Trên đất bạn (Trung Quốc) mà sao nghe câu chuyện lại thấy giống với cuộc sống đang diễn ra trên quê hương mình đến vậy! Đời này ta sẽ còn được gặp bố mẹ mình bao nhiêu lần? Chàng trai kia cũng sẽ giống như đa số chúng ta. Nếu như mẹ anh không lâm bệnh nặng, cuộc sống cứ đều đều trôi qua thì anh cũng chẳng thể nào nhận ra được những gì quý giá đang dần rời bỏ mình.
Xã hội không ngừng phát triển, cuộc sống ngày càng nhiều áp lực. Mỗi người đều mải lo cho sự nghiệp và cuộc sống bề bộn của mình: Bàn chuyện làm ăn, tìm kiếm cơ hội, quan hệ xã hội, thù tiếp khách khứa bạn bè, rồi học thêm cái này cái kia… Nhiều người ở xa quê, mỗi năm chỉ về thăm bố mẹ được một vài lần. Nhưng cũng có người sống gần bố mẹ ngay trong cùng một thành phố mà cũng chẳng có thời gian tới thăm bố mẹ được vài lần trong năm.
Chúng ta có thực sự là bận đến mức không còn thời gian để giành cho bố mẹ mình không? Có phải như thế thật không nhỉ?
Nhớ có lần bạn tôi cũng đã hỏi: “Mỗi năm anh về thăm bố mẹ được mấy lần?”. Nhưng lúc đó tôi cũng không để tâm, chỉ trả lời là “hai, ba lần gì đó” rồi chẳng nghĩ ngợi gì nữa. Mới đây thôi, ngồi trò chuyện cùng anh giám đốc công ty, anh ấy bảo “các cụ cứ thích tất cả các con ở loanh quanh đâu đấy không xa nhà mình để khi muốn là gặp được ngay mới thoả”. Tôi nghe xong cũng cười đồng ý rồi chẳng nghĩ ngợi gì nữa.
Lúc trước tôi chẳng hiểu sao cứ mỗi dịp có một trong 3 anh em về thăm nhà là y như rằng, mẹ tôi lại hỏi sao cả mấy đứa không cùng về, hay là “chúng nó bận việc không về được à?”. Tôi chỉ cười mẹ tôi sao hay “thắc mắc” vậy, rồi cũng chẳng nghĩ ngợi gì nữa…

Còn bây giờ thì tôi cũng đang nghĩ: Đời này mình còn được gặp bố mẹ bao nhiêu lần?

Sưu tầm

Hãy sống như hôm nay là ngày cuối cùng của bạn!

Nghĩ đến cái chết sẽ rất nhiều người sợ hãi. Vâng, chết thì ai mà không sợ chứ, tôi cũng đã từng như thế và hẳn người đang đọc bài này cũng từng một lần có chung nỗi sợ với tôi. Không ai muốn chết, kể cả những người muốn lên thiên đàng cũng không muốn chết để được đến đó. Tôi chắc chắn như vậy vì xưa nay chưa có trang viết nào ghi lại rằng ở đâu có một người muốn lên thiên đàng nên anh ta treo cổ…Tuy nhiên như Steve Jobs nói “ cái chết là đích đến của mọi người không ai có thể thoát khỏi nó và nó cần phải thế. Vì cái chết có lẽ là một sáng tạo tuyệt với nhất của cuộc sống, nó là tác nhân làm thay đổi cuộc sống. Nó xóa sạch cái cũ và mở đường cho cái mới”.
Hãy sống như hôm nay là ngày cuối cùng của bạn!
Nếu cái chết đã là đích đến của tất cả mọi người, là quy luật của tạo hóa thì cớ gì phải sợ, sao không sống như nay là ngày cuối cùng của bạn có phải cuộc sống sẽ có nhiều ý nghĩa và hữu ích hơn không! Nghĩ như thế bạn sẽ cảm thấy nhẹ nhàng, bởi bạn đã trơ trụi rồi, bạn chút bỏ được tất cả áp lực, gánh nặng trước đó mang theo. Bạn chẳng còn gì phải xấu hổ cả. Bạn hoàn toàn thoát ra ngoài khuôn khổ bó hẹp hàng ngày để làm những việc mà bạn cho là quan trọng nhất đời mình, cho là vĩ đại. Bạn cần phải làm nó ngay tránh lan man với những gì vô bổ không cần thiết. Nếu nghĩ như thế, bạn sẽ làm được nhiều việc có ý nghĩa hơn, dành cho những người thân của bạn nhiều tình yêu thương hơn, quan tâm chăm sóc họ nhiều hơn và sẽ ngăn lại được những lời nói, những hành động làm tổn thương đến họ. Nếu nghĩ như thế, bạn trân trọng hơn những gì mà cuộc sống đã ban tặng cho bạn và bạn biết cần phải làm gì để tặng lại cho cuộc sống. Nếu nghĩ như thế, bạn sẽ sẻ chia nhiều hơn, bởi như người ta nói niềm vui sẽ được nhân đôi và nỗi buồn sẽ vơi đi một nửa khi ta sẻ chia nó với một người. Bạn cũng sẽ biết tha thứ cho những lỗi lầm của người khác vì bạn chỉ còn một ngày, thời gian đâu dành cho hận thù, giận dỗi nữa.

Khi chúng ta sinh ra, chúng ta là cái mới nhưng rồi chúng ta già đi và chết để những cái mới khác được sinh ra. Đó là sự thật đáng tin nhất, là quy luật của cuộc sống này. Vì vậy chúng ta chỉ có một quỹ thời gian nhất định để hoàn thành tất cả các mục tiêu của đời mình nên đừng phí phạm bằng cách sống cuộc đời của người khác, suy nghĩ và quan điểm sống của người khác. Cũng đừng phí phạm thời gian quý báu ấy để làm những việc vô nghĩa, hay sống tạm bợ không mục tiêu, không lý tưởng…Bạn là một cá nhân độc lập, có ước mơ, có lý tưởng và khát vọng của riêng bạn mà chỉ có bạn mới biết. Bạn có quyền lấy ai đó làm mục tiêu để hướng tới và vượt qua chứ không phải bạn phấn đấu để trở thành họ. Đó là một sự sao chép đáng xấu hổ dù bạn có đạt được điều đó đi chăng nữa. Hãy hành động theo những gì trái tim và trực giác bạn mách bảo chứ không phải những rung động từ tư tưởng bên ngoài, bởi ai cũng chỉ sống có một lần. Khi đã chết rồi dù bạn có muốn cũng không thể làm những gì mà khi sống trái tim bạn mách bảo, dẫu rằng người ta vẫn nói có một thế giới nào đó bên kia nhưng có ai từ đó trở về để nói với chúng ta rằng ở đó ra sao đâu!

Sưu tầm

 

Copyright @ 2013 Recycle Soft.